Josh Arieh bàn về danh tiếng và sự trở

Trong cuộc phỏng vấn Face the Ace, Josh Arieh nói về danh tiếng trong poker, những khó khăn cá nhân, giải Poker Players Championship 50.000 USD và lý do giờ anh chơi với sự bình yên.
Josh Arieh đã là gương mặt quen thuộc của poker Mỹ suốt nhiều thập kỷ. Nổi tiếng là người chơi máu lửa, nói to và đôi khi khiêu khích tại bàn, anh cũng đã trải qua một cuộc chuyển mình lớn cả về con người lẫn chiến thuật. Trong cuộc trò chuyện với Remko Rinkema trên podcast Face the Ace, Arieh không chỉ nói về vòng tay và thành tích, mà còn kể về danh tiếng, cờ bạc, một giai đoạn tự hủy hoại bản thân, và những thay đổi đã tạo nên màn hồi sinh cuối sự nghiệp.
Main Event là một con thú khác
Cuộc phỏng vấn diễn ra vào giai đoạn cuối của WSOP Main Event, và Arieh giải thích vì sao giải này khác biệt. Anh gọi nó là một con thú khác, nơi bầu không khí, truyền thông, câu chuyện của từng người chơi và sức nặng của mỗi ngày trôi qua hòa vào nhau. Đó là nơi dân chuyên nghiệp, dân nghiệp dư, giấc mơ và áp lực gặp nhau, và một mạch đi sâu có thể thay đổi cả cuộc đời.
Arieh nói giờ anh cảm nhận những mạch đi sâu theo cách khác. Hồi trẻ, anh gần như coi đó là chuyện đương nhiên. Còn bây giờ anh nói về lòng biết ơn, tự nhắc mình giữa ván đấu rằng đi xa được trong một giải đấu là giấc mơ cả đời của bao người, và điều đó hiếm đến mức nào.
Chưa sẵn sàng cho danh tiếng poker
Arieh bước vào nhận thức chung của giới poker khi môn này bùng nổ trên ESPN, thời điểm danh tiếng có thể đến gần như chỉ sau một đêm. Anh thừa nhận ban đầu rất khó xử lý cách công chúng nhìn mình. Sau những kết quả tốt, anh lao vào đọc diễn đàn online không dứt, đối mặt với những bàn tán về phong thái và cách hành xử tại bàn của mình. Với một người luôn muốn được yêu mến như anh, đó là cú tát phũ phàng.
Bình luận trên diễn đàn ảnh hưởng đến anh. Người ta gọi anh là đồ hỗn, là kẻ chơi xấu. Anh cảm thấy cộng đồng poker ghét mình. Trước chuyến đầu tiên đến Borgata sau giai đoạn đó, anh sợ phải đối mặt với sự thù ghét ấy ngoài đời. Rồi anh nhận ra internet độc địa hơn thực tế nhiều. Giờ anh hiểu rằng ý kiến của người khác đều qua lăng kính của chính họ, và anh không có nghĩa vụ phải kiểm soát chúng.
Khi được hỏi liệu cách hành xử tại bàn ngày trước có phải là cơ chế phòng vệ không, Arieh trả lời thẳng: "Không phải. Đó chỉ là tôi." Anh lớn lên quanh bàn bi-a, cờ bạc, những cuộc nói chuyện gắt gỏng và những người sẽ lấn tới nếu bạn không cho họ thấy bạn không dễ bị lấn. Anh nói mình chưa bao giờ là cầu thủ bóng chày giỏi nhất, tay bi-a giỏi nhất, hay có tài thiên bẩm nhất ở bất kỳ trò nào, nên anh tạo ra một vũ khí khác: sự máu lửa và áp lực. Anh muốn đối thủ cảm thấy họ đang đấu với người không chỉ muốn thắng họ, mà còn muốn khiến họ khổ sở. Đến nay, anh thừa nhận ngọn lửa đó vẫn cháy. Khác ở chỗ, năm 51 tuổi, anh kiểm soát nó tốt hơn nhiều.
Cú ngã không hề giống một cú ngã
Nhìn bề ngoài, sự nghiệp của Arieh sau thành công ban đầu có vẻ ổn định. Thành tích cứ đến, tiền thưởng WSOP tích lũy dần, và tên anh vẫn được nhắc đến. Nhưng anh kể lại một thực tế khác. Anh nói về cuộc hôn nhân mà anh chán ghét, chỉ ở lại vì con cái và vì sợ điều gì sẽ xảy ra nếu mình bỏ đi. Giờ đây, anh gọi đó là một quyết định tồi tệ, hủy hoại chính anh, vợ cũ và cả gia đình.
Song song đó là thuốc men, chất kích thích và thuốc ngủ. Arieh kể rằng ngày nào anh cũng dùng Adderall cùng Ambien để ngủ, và coi đó là bình thường vì đều do bác sĩ kê đơn. Nhìn lại, anh nhận ra mình đã ở vào một chỗ rất tệ. Việc sở hữu một quán bar ở Atlanta nghĩa là anh không cần tiêu nhiều mà vẫn kiếm đủ để giả vờ rằng mọi thứ vẫn ổn. Bên trong thì không hề ổn.
Trong giai đoạn này, anh chơi ở những mức cược cao tại casino, qua đêm trong penthouse ở Aria hay Bellagio, và tận hưởng cảm giác được săn đón như một tay chơi casino đáng giá. Bề ngoài, nó giống như giấc mơ của thời kỳ poker bùng nổ. Thực tế, đó là bối cảnh nơi anh có thể thắng hoặc thua hàng trăm nghìn đô mỗi năm, và anh dùng video poker như cách để tắt não sau những ngày giao tiếp xã hội liên tục. Ngồi trước một chiếc máy, hút thuốc, uống cola ăn kiêng và không nói chuyện với ai trở thành lối thoát của anh.
Rachel, cái đầu tỉnh táo và sự trở lại của tinh thần cạnh tranh
Bước ngoặt đến sau khi anh chia tay và rồi bước vào mối quan hệ với Rachel — người mà anh gọi là người tích cực nhất mà anh từng biết. Anh cho rằng sự thay đổi đến từ một không gian sống mới, một mối quan hệ mới và mong muốn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình vì một người khác. Đây không phải kiểu sáo ngữ lãng mạn rằng tình yêu giải quyết được mọi thứ. Arieh nói về việc dọn sạch đầu óc, muốn thành công trở lại và tránh việc trốn tránh thực tại bằng những thói quen hủy hoại bản thân. Đột nhiên, anh nhận ra những cơ hội mà trước đây anh từng bỏ qua.
Cùng lúc đó, anh bắt đầu dựa nhiều hơn vào những người chơi giỏi nhất xung quanh mình. Anh nhắc đến Daniel Negreanu, Shaun Deeb, Matt Glantz, Dan Weinman và những người khác mà anh thường xuyên bàn luận về poker. Arieh tự nhận mình luôn cố gắng là "người dốt nhất trong phòng" để hấp thụ được càng nhiều càng tốt. Sự kết hợp giữa cái đầu tỉnh táo hơn, môi trường tốt hơn và ngọn lửa cạnh tranh được tìm lại đã mở đường cho màn hồi sinh ở giai đoạn cuối sự nghiệp của anh.
Trớ trêu thay, năm 2020, Arieh đang tính chuyện rút dần khỏi poker. Anh nhận một công việc ở PokerStake và hình dung sẽ giảm dần việc chơi của mình, vì poker hiện đại đòi hỏi phải nghiên cứu nhiều hơn mức anh thấy tự nhiên. Rồi WSOP 2021 đến, mang theo một trạng thái tinh thần hoàn toàn mới. Arieh kể lại rằng anh trải qua một sự sáng rõ mà nhiều năm rồi anh chưa từng cảm nhận. Anh thấy hài lòng dù ngồi ở bàn nào. Kết quả theo sau: những chiếc vòng bracelet, danh hiệu Player of the Year và việc trở lại thành một thế lực ở mọi giải WSOP. Năm tiếp theo chứng minh đó không phải là ăn may một lần. Năm 2022, anh vào chung kết liên tiếp ở các giải $25K và thắng hơn một triệu đô ngay đầu WSOP.
Arieh khẳng định động lực của anh không thuần túy vì tiền. Anh không cần một căn nhà to hơn, một chiếc xe xịn hơn hay một địa vị sang trọng hơn. Nơi anh thấy hạnh phúc là bàn chung kết của WSOP, vì anh biết nó mang lại niềm vui cho vợ anh, gia đình, bạn bè và những người đã theo dõi anh suốt bao nhiêu thập kỷ.
$50K PPC và niềm vui chiến đấu trong bùn lầy
Một chủ đề lớn được nhắc đến là giải $50K Poker Players Championship (PPC), sự kiện giữ vị trí đặc biệt trong lòng Arieh. Anh từng nhiều lần vào sâu và có hai lần về nhì, nhưng khẳng định mình không day dứt về những chữ "nếu như". Điều quan trọng hơn là hành trình. Ở những giải này, anh cảm thấy mình mang tất cả những gì có được lên bàn, nhờ đó có thể chấp nhận mọi kết quả.
Anh mô tả PPC là một kiểu thú vị khác: không phải kiểu thoải mái, giao lưu và thư giãn, mà là khắc nghiệt, gai góc, giống như niềm vui được chiến đấu với những người giỏi nhất thế giới. Anh ví von như một võ sĩ quyền Anh sau mười hiệp đấu căng thẳng, dù đau đớn vẫn tuyên bố: "Đây là bữa tiệc của tôi." Đây không phải một giải rẻ tiền đầy tiếng nói cười, mà là một đấu trường nơi bạn đối đầu với những cái tên như Benny Glaser, Yuri, Shaun Deeb và Daniel Negreanu, những người buộc bạn phải đào sâu hết sức mình. Arieh muốn cảm nhận nỗi đau và muốn gây ra nỗi đau ấy. Anh muốn được ở trong lửa chiến. Kể cả không có danh hiệu, cách anh nói về những giải này cho thấy với anh, sự tôn trọng dành cho cuộc vật lộn thường lớn hơn con số đơn thuần trên bản lý lịch.
Vì sao anh chưa bao giờ dấn thân hẳn vào Bobby's Room
Khi được hỏi vì sao, dù có tài năng ở các thể loại hỗn hợp và thành tích ở PPC, Arieh chưa bao giờ trở thành gương mặt quen thuộc ở những ván cash game lớn nhất trong Bobby's Room, câu trả lời của anh thẳng thắn đến mức sảng khoái. Anh nói rằng trong căn phòng đó, anh sẽ không cảm thấy mình là người chơi giỏi nhất. Với những cái tên như Jason Mercier, Brian Rast hay David Oppenheim, anh sẽ thấy mình như một con cá, và anh không thích cảm giác đó. Arieh muốn ở trong một đấu trường nơi anh tin mình là người giỏi nhất, hoặc ít nhất là có lợi thế thật sự.
Phần thứ hai còn cởi mở hơn: anh đơn giản là không thích cash game cho lắm. Anh nói cash game khiến anh chán, trừ khi anh chơi ở mức cao hơn khả năng thoải mái của mình. Mà nếu chơi cao hơn mức mình kham được, dù kích thích, rõ ràng là không lành mạnh. Vì vậy, anh gắn bó với tournament, nơi sự pha trộn giữa cạnh tranh, áp lực, câu chuyện và mục tiêu cuối cùng khiến anh thấy hợp lý hơn.
Thời Hoàng Kim: Khi Tiền Rơi Từ Trên Trời Xuống
Remko cũng nhìn lại một giai đoạn mà nhiều fan poker trẻ chưa từng trải qua. Arieh kể về thời mà các trang web poker trả hàng trăm nghìn đô chỉ để gắn một miếng patch lên áo tại final table Main Event. Không phải hợp đồng đại sứ cả năm, không phải nghĩa vụ truyền thông dài dòng, chỉ cần một logo trên áo đúng thời điểm. Đó là những năm mà agent đi lại khắp hành lang, các công ty tranh nhau giành người chơi và tiền dường như vô hạn. Arieh là một phần của thời đại đó qua Bodog và đã trải qua những khoảnh khắc mà người chơi ngày nay khó mà tưởng tượng nổi.
Nhưng anh không tô hồng toàn bộ bức tranh. Anh nói về club, những chuyến đi và những chuyện mà đến nay anh không còn thấy tự hào. Anh nhớ lại những vụ cá cược golf điên rồ, những lần đánh bạc quanh Eric Lindgren hay Doyle Brunson, và thời mà 50.000 đô một hố nghe vô lý ngay cả với chính anh, dù anh đang sống trong môi trường mà những con số lớn là chuyện thường ngày. Arieh thời trẻ, theo lời anh thừa nhận, đã coi nhiều thứ là đương nhiên. Hôm nay, anh nhìn chúng bằng một góc nhìn hoàn toàn khác, không phải để lên lớp đạo đức, mà với sự hiểu biết rằng thành công nhanh và tiền nhanh không phải lúc nào cũng là sự kết hợp tốt nhất cho một người vẫn đang loay hoay tìm hiểu mình là ai.
Nếu có một bài học chính từ cuộc trò chuyện này, thì đó là sự sẵn sàng thay đổi của Arieh. Từng có thời, anh là người chơi tin rằng mình đương nhiên nằm trong nhóm giỏi nhất. Hôm nay, anh nói rằng không sao khi mình có thể sai, khi mình thua và khi mình đặt câu hỏi. Chính những thất bại đó thúc đẩy anh điều chỉnh lý thuyết, lối chơi và cách tiếp cận. Đây không phải câu chuyện đơn giản kiểu trường phái cũ đánh bại những người chơi solver trẻ. Nó giống hơn với một lão tướng nhận ra rằng để tồn tại trong game hiện đại, anh phải học từ những người xung quanh, đặt câu hỏi và đôi khi thừa nhận rằng người khác nhìn tình huống đó tốt hơn mình.