Sarge Ferris

Fred "Sarge" Ferris là một người chơi cash game không biết sợ, được vinh danh vào Đại sảnh Danh vọng Poker, và là người bảo trợ đã giúp khởi động sự nghiệp huyền thoại của Stu Ungar.
Fred Bernard "Sarge" Ferris không phải là người thích ánh đèn sân khấu. Trong thời kỳ poker còn được chơi trong những phòng sau đầy khói thuốc thay vì trên truyền hình, Ferris đã gây dựng danh tiếng là một trong những cao thủ cash game được kính nể và e dè nhất nước Mỹ. Ông là người cùng thời và là bạn của Doyle Brunson, Billy Baxter cùng những tên tuổi lớn khác của làng poker, và được nhớ đến như người đã âm thầm góp công khởi động sự nghiệp của Stu Ungar.
Từ nghèo khó ở Maine đến biệt danh "Sarge"
Fred Ferris sinh ngày 1 tháng 12 năm 1928 tại Waterville, Maine. Ông là con của một công nhân đường sắt gốc Liban, và gia đình ông đã trải qua cảnh nghèo đói cùng cực trong suốt thời thơ ấu. Chính trải nghiệm đó dạy ông biết quý trọng đồng tiền mà không bị nó trói buộc, một bài học sau này giúp ông chơi những ván bài với số tiền khổng lồ mà không chút do dự.
Ông có biệt danh "Sarge" trong thời gian phục vụ trong Không quân Mỹ. Dù rời quân ngũ, tính kỷ luật và sự điềm tĩnh ông rèn được ở đó vẫn theo ông suốt cuộc đời.
Những năm tháng lãng tử đường xa
Vào thập niên 1940 và 1950, Ferris hành nghề như một tay cờ bạc đường xa đúng nghĩa, rong ruổi khắp Texas, Louisiana và Oklahoma để chơi những ván bài bất hợp pháp. Trong môi trường nguy hiểm đó, nơi gian lận và bạo lực là chuyện thường ngày, ông gây dựng được tiếng thơm là người đàn ông chính trực.
Ferris được biết đến là người đã giúp Doyle Brunson vượt qua giai đoạn khó khăn. Khi Brunson trắng tay trên đường, Ferris cho ông vay tiền không chút do dự để ông có thể quay lại bàn bài. Tình bạn của họ được xây dựng trên sự tôn trọng lẫn nhau và tình yêu chung dành cho poker.
Vào thập niên 1960, Ferris chuyển đến Las Vegas, nơi ông trở thành một thế lực thống trị ở Five Card Stud. Theo nhiều lời kể, ông được xem là một trong những người chơi thể loại này giỏi nhất cả nước. Vào thập niên 1970, những ván bài lớn nhất ở Las Vegas không phải là giải đấu mà là cash game tại sòng bạc Dunes, do đồng sở hữu Syd Wyman — người được vinh danh vào Poker Hall of Fame năm 1979 — tổ chức. Với mức blind $1.000/$2.000, những ván bài này diễn ra suốt ngày đêm, và Ferris là một trong số ít người chơi đủ sức đối đầu với những đối thủ tầm cỡ như Brunson, Puggy Pearson, Jack Straus và Bobby Baldwin.
Sở trường của ông là No Limit Deuce-to-Seven Draw, nhưng ông sẵn sàng chơi bất kỳ thể loại nào. Billy Baxter từng mô tả ông như một con chó bulldog với trái tim lớn, nhận xét rằng Ferris không hề sợ tiền. Dù trong túi có $200 hay $200.000, ông vẫn đặt cược tất cả mà không chớp mắt.
Phát hiện Stu Ungar
Có lẽ khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời Ferris đến vào năm 1980, khi ông đưa ra quyết định táo bạo là bỏ ra 10.000 đô để mua suất vào cho một chàng trai 26 tuổi người New York chưa từng chơi No Limit Hold'em bao giờ. Chàng trai trẻ đó chính là Stu Ungar.
Phán đoán của Ferris đã chứng minh là cực kỳ sáng suốt. Ungar sau đó thống trị giải đấu và giành chức vô địch thế giới đầu tiên trong sự nghiệp. Nếu không có sự hậu thuẫn và niềm tin của Ferris, có lẽ thế giới poker đã không bao giờ được chứng kiến thiên tài Ungar.
Vòng tay vàng WSOP
Dù chủ yếu chơi cash game, tài năng của Ferris cũng tỏa sáng ở các giải đấu. Năm 1980, ông giành một vòng tay vàng WSOP ở nội dung No Limit Deuce-to-Seven Draw với buy-in 10.000 đô. Ông đánh bại Doyle Brunson trong màn đối đầu heads-up, với Bobby Baldwin về thứ ba. Chiến thắng này khẳng định vị thế của ông là một trong những người chơi hay nhất thế giới thời điểm đó.
Đối đầu với sở thuế và "sự cố bánh taco"
Ngày 22 tháng 4 năm 1983, Ferris trở thành tâm điểm của một trong những vụ bê bối nổi tiếng nhất lịch sử poker. Các nhân viên của Sở Thuế vụ (IRS) xông vào bàn chơi giữa lúc ông đang đánh bài tại sòng bạc Binion's Horseshoe và tịch thu 46.000 đô tiền chip vì nợ thuế. Theo lời kể lưu truyền, sau khi lấy tiền của ông, một nhân viên ném trả lại cho ông một chip 25 đô và mỉa mai bảo ông đi "mua cái bánh taco".
Vì Ferris mang dòng máu Lebanon và thường bị nhầm là người gốc Tây Ban Nha, nhiều người, đặc biệt trong cộng đồng người gốc Tây Ban Nha tại địa phương, coi lời nói đó là một sự xúc phạm mang tính phân biệt chủng tộc. Tuy nhiên, Ferris vẫn hoàn toàn bình tĩnh. Sau đó người ta mới biết rằng nhân viên kia thực ra chỉ gợi ý ông ăn tối ở một nhà hàng Mexico bên trong sòng bạc, nơi Ferris vẫn thường ăn. Khoảnh khắc đó trở thành minh chứng hoàn hảo cho tính cách của ông: điềm tĩnh ngay cả khi nhà chức trách đang lấy đi toàn bộ tiền vốn của mình.
Ván bài cuối cùng và danh tiếng bất tử
Fred "Sarge" Ferris sống với poker đến tận phút cuối. Ông qua đời ngày 12 tháng 3 năm 1989, ở tuổi 60. Trong một sự trùng hợp đầy biểu tượng, tim ông ngừng đập chỉ vài giờ sau khi ông kết thúc một ván bài lớn.
Vài tháng sau, vào tháng 12 năm 1989, Ferris được truy tặng là thành viên thứ 18 của Poker Hall of Fame. Dù chưa bao giờ tìm kiếm danh vọng hay sự chú ý trên bàn bài, những đóng góp của ông cho bộ môn này, lòng dũng cảm và danh dự của ông đã mang lại cho ông một chỗ đứng giữa những người bất tử.
Fred "Sarge" Ferris vẫn được nhớ đến như người đàn ông "không sợ tiền" và là người âm thầm ảnh hưởng đến con đường của một số tên tuổi lớn nhất trong lịch sử poker.